Đồng thuận Trung Quốc đối lại Đồng Thuận Washington

ĐỒNG THUẬN TRUNG QUỐC ĐỐI LẠI ĐỒNG THUẬN WASHINGTON

Adair Turner

Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 là một cú sốc đối với niềm tin vào những thị trường tài chính hoàn toàn tự do. Nhưng nhiều bình luận của phương Tây về nền kinh tế Trung Quốc vẫn tiếp tục dựa trên các giả định tân tự do thống trị của “Đồng thuận Washington”[1] trước đây.

EDINBURGH – Năm 2013, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã khiến nhiều nhà kinh tế học phương Tây phấn khởi khi cam kết một “vai trò quyết định” cho thị trường trong nền kinh tế Trung Quốc. Bốn năm sau, kỳ vọng cải cách theo định hướng thị trường đáng chú ý đã bị phá vỡ, và ảnh hưởng của nhà nước đối với nền kinh tế đã tăng lên đáng kể. Tuy nhiên, nền kinh tế Trung Quốc tiếp tục phát triển nhanh chóng và có thể sẽ vẫn như vậy. Nếu thế, những giả định lâu đời về sự cân bằng tối ưu của cơ chế nhà nước và thị trường trong việc thúc đẩy phát triển kinh tế sẽ bị thách thức nghiêm trọng.

Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 là một cú sốc đối với niềm tin vào những thị trường tài chính hoàn toàn tự do. Nhưng nhiều bình luận của phương Tây về nền kinh tế Trung Quốc vẫn tiếp tục dựa trên các giả định tân tự do thống trị của “Đồng thuận Washington” trước đây. Người ta cho rằng việc tự do hóa thị trường tài chính sâu hơn có thể rèn luyện nền kinh tế thực tốt hơn và dẫn đến việc phân bổ vốn hiệu quả hơn. Tự do hóa tài khoản vốn sẽ ngăn chặn sự đầu tư lãng phí vào các dự án trong nước đem lại lợi nhuận thấp. Và việc giảm vai trò của các doanh nghiệp nhà nước chiếm ưu thế sẽ mở ra sự đổi mới và năng động kinh tế. Tiếp tục đọc

Advertisements